ÁM ẢNH TUỔI THƠ – Phần 1: Bạo Lực Gia Đình

Đây là câu truyện tự sự của bản thân tác giả kể về những ám ảnh thời thơ ấu như Bạo lực gia đình, cảnh vượt biên tìm miền đất hứa và cuộc sống trong trại giam tị nạn Hồng Kong.

– Tan học nó chạy vội về nhà với cái bụng sôi ùng ục vì đói. Chưa đến cửa nó đã nghe thấy tiếng gào thét chửi bới của bố, trước mắt nó là cảnh mâm cơm văng tung tóe, mẹ đang bế thằng em chưa đầy tuổi bị bố chửi rủa đấm đá liên tục, mẹ ôm chặt em vào lòng để tránh đòn của bố. Nó lao vào ôm chân bố thì bị đá văng ra góc nhà, nó lại bật dậy xông vào giữ tay không cho bố đánh mẹ, 1 đứa con gái mới 9 tuổi thì làm sao mà giữ được, nó lại bị bố hất ra . Trong đầu nó chỉ nghĩ làm cách nào cứu mẹ, nó cắm đầu chạy ra ngoài tìm người giúp, nó chạy một mạch đến nhà bác ruột gần đấy kêu cứu, bác dửng dưng mãi mới chịu đi cùng vì việc này xảy ra như cơm bữa rồi.

– 9 tuổi nó coi bố nó là ác quỷ và căm thù bố! Và đến giờ nó vẫn không thể quên được những hình ảnh đấy.
Chín tuổi với cái đầu gần trọc như con trai bị bố nó cạo vì chốc và chấy, nó nổi tiếng ở xóm là đứa gan lỳ, ngỗ ngược. Ngày nào cũng đánh nhau tay bo với bọn con trai và luôn là đứa chiến thắng cho dù bị đánh bầm dập vì quy tắc đứa nào chảy nước mắt là thua. Nó thì chả bao giờ chảy nước mắt vì bị đánh đau cả. Chắc được bố rèn luyện nhiều nên quen. Mỗi lần ăn đòn chưa bao giờ nó khóc và xin lỗi bố vì thế càng chọc cho bố điên hơn. Nghĩ lại thấy mình hư thật. Bây giờ làm bố mẹ mới hiểu cảm giác đấy.
– Lần duy nhất nó khóc là khi đánh nhau với cô bạn thân tên Ngọc, nó khóc ko phải vì đau mà vì buồn và tức thôi .

– Chín tuổi nhưng nó đã biết làm đủ việc nhà và trông em. Mỗi buổi chiều đi học về nó đón thằng út từ nhà bà giữ trẻ dắt nhau ra cái cầu đầu làng chờ bố mẹ về. Bố mẹ nó bán thịt lợn ở chợ Xanh, hôm nào sớm cũng phải 6 giờ mới về. Có hôm ế đến 9 giờ chị em nó mới được vào nhà. Thỉnh thoảng nó cạy được cửa sổ thì nhờ bạn bế em rồi trèo lên cửa sổ chui vào trước đón em chui sau nhưng có hôm không cạy đc cửa thì cứ lang thang ngoài đường đến tối với cái bụng đói. Nhà ông bà ngoại nó gần đấy nhưng rất hiếm khi nó dám bế em sang vì ông rất khó tính và ghét bố nó nên không bao giờ hoan nghênh chúng nó cả. Trộm vía thằng em nó còi cọc nhưng ngoan cực, chả bao giờ khóc cả, chị đặt đâu là ngồi yên đấy, có hôm ỉa đùn chả i oe gì mãi chị mới biết bế ra ao rửa rồi vứt luôn cái quần đi. Hồi đấy cái cầu ao lúc nào cũng đông người, người vo gạo, rửa rau, người giặt quần áo,người tắm và mình rửa đít cho em luôn.

– Có hôm bố mẹ nó về muộn, nhà hết gạo, trời mưa to mẹ bảo nó đội nón sang bà ngoại vay, sang đến cổng nó đứng mãi sợ ko dám gọi, chắc bà thấy chó sủa nên ra xem ai, thấy cháu cầm rá đứng ngoài bà hiểu ngay. Trên đời này nếu ai hỏi nó yêu ai nhất thì chắc đấy chính là bà ngoại nó, chưa bao giờ nó được bố mẹ ôm ấp yêu thương, chỉ có bà là yêu nó nhất. Giờ thì bà mất rồi. Nhớ bà quá. Hic
Có một người bạn thân của mẹ nhận nó làm con nuôi vì bà có 2 con trai nên thích con gái, bà nói nó là con bà và nó tin 100% luôn, vì ở  nhà nó toàn phải làm việc và hay bị ăn đòn nên nó nghĩ bố mẹ không phải bố mẹ ruột của nó. Cho đến khi lớn lên và biết suy nghĩ thì những hành động và cư xử của nó theo quy tắc là trách nhiệm. Nó luôn cố gắng làm mọi việc thật hoàn hảo để được bố mẹ khen và yêu thương nhưng chắc thời đó mọi người quá khổ chả đầu óc và thời gian mà để ý đến những chuyện vụn vặt đấy. Vì thế mà cho đến giờ nó cũng không biết cách thể hiện tình cảm ra bên ngoài thế nào. Lúc nào cũng lầm lỳ cau có.

– Cuộc sống gia đình nó ở làng không đến mức đói khổ như mọi người xung quanh làm ruộng vì bố mẹ nó buôn bán. Nhà nó vui nhất là hôm nào bố mẹ bán hết hàng sớm về nhà cả nhà ngồi vuốt từng tờ tiền đầy mỡ trong bị cho thẳng rồi đếm.
Mọi người kể với nó rằng hồi bé nó sướng lắm toàn chơi vàng vì hồi đấy mẹ nó buôn tem phiếu và đô la. Nhưng được một thời gian thì bị khám nhà phải mang tẩu tán vứt hết đi nên hết tiền. Sau đó bố nó chung với bạn sản xuất sữa giả, thấy bảo bố khéo tay làm như thật và trúng lắm nhưng bị bạn phản nên bị bắt đi tù 2 năm. Bố đi tù, mẹ gửi nó cho bà ngoại vào Nam làm ăn. Cuộc sống sung sướng của nó kết thúc năm 1,5 tuổi.
– Hồi đấy bé quá nên nó chả nhận thức được sung sướng thế nào chứ từ hồi nó có nhận thức thì cuộc sống của nó hơn địa ngục chỉ toàn đòn roi thôi. Haiz.

– Chuyện người lớn nó không hiểu nhiều, chỉ biết là hồi đấy nhà nó lục đục suốt, bố nó còn có bồ tên là Oanh béo cùng bán thịt ở chợ. Suốt ngày mụ ý bám theo bố, rất hay mua kẹo cho nó và gạ nó gọi bằng mẹ nhưng còn lâu nó mới gọi, tưởng dụ nó mà dễ ah. Mẹ nó lúc đấy mới sinh gầy gò ốm yếu chả ghen tuông gì mà còn bị ăn đòn suốt. Thỉnh thoảng nó nghe mọi ng nói ra nói vào nhưng nó chả hiểu, chỉ biết rằng bố mẹ nó hay nói chuyện với ai đó về chuyện đi xa. Một hôm đang chơi ở sân trường có người ra bảo nó về nhà gấp có việc. Về đến nhà bố mẹ nó đã chuẩn bị hết đồ đạc và dắt díu 3 chị em nó ra bến xe đi Hải Phòng. Bắt đầu cho cuộc hành trình vượt biển tìm thiên đường.

Bài viết của tác giả OanhNguyen thuộc READVN, Vui lòng không sao chép để tránh tranh chấp bản quyền

Trả lời

Đăng nhập để có thể bình luận

Liên hệ

HOTLINE: 036 8537 229

Fanpage: READVN

Email: [email protected]

Làm việc: 8h00 - 17h00 thứ 2 - thứ 6, Buổi sáng thử 7, nghỉ các ngày lễ.