Bạn có đang trải qua thanh xuân một mình.

Thanh xuân trong khái niệm của bạn là gì là có bạn bè bên cạnh sẻ chia mọi điều vui nỗi buồn là kết giao bạn mới là có những trò nhất quỷ nhì ma là có những kỉ niệm cả vui lẫn buồn và cả những rung động đầu đời đối với một bạn khác giới mình cũng từng muốn có một thanh xuân như vậy.

Khi cánh cổng cấp 3 rộng mở đối với mình một cô bé ngây thơ luôn luôn mơ mộng đã vẽ cho chính mình thanh xuân màu hồng thì bất ngờ vì chuyện gia đình mình đã phải tự tay đóng lại cánh cổng cấp 3 dù không hề mong muốn vậy. Bạn có tưởng tượng ra cảm giác như bị cả xã hội ruồng bỏ không tuyệt vọng,bất lực và mù mịt không biết đi đâu về đâu. Mình gần như bị trầm cảm tự giam mình trong căn phòng với  bức tường và chiếc máy tính. Mình như tuyệt vọng trong hai năm như kẻ mù lần mò trong bóng tối mong muốn tìm ra ánh sáng cho bản thân. Mình không biết đi đâu về đâu rồi mình muốn chết. Có lẽ do mình quá nhát gan nên đã không dám tự tử nhưng nó vẫn luôn thường trực trong mình mỗi khi mình chán nản rồi mình lân la lên mạng mình xem qua stream của pewpew,ttg rồi như tiếp cho mình sức mạnh. TTG cho mình sự lạc quan yêu đời còn pewpew thì tát vào mặt mình hiện thực khốc liệt của cuộc sống cứ như vậy rồi mình như tích lũy sự tự tin mình đã tự đi xin việc làm rồi thất bại rồi mình lại xin thì cuối cùng mình cũng xin được dù công việc bấp bênh không ổn định nhưng bù lại mình đã gặp được rất nhiều người tốt mình biết họ giống như gió thoảng chỉ đi thoáng qua trong đời mình nhưng với mình họ như làn gió mang hương hoa đi rồi mình còn nhớ mãi. Mình dùng số tiền mình tự làm ra mua sắm thứ mình thích nhưng mình biết mình hơi vung quá tay và nên mình sẽ sửa nó.

Thanh xuân của mình thì không có bạn bè kề bên chia sẻ những lúc mình buồn,mình vui, không có những bữa đi chơi thả ga cũng chẳng có tình đầu ngọt ngào mình không có ai bên cạnh để chỉ đường dẫn lối cho mình nên mình biết con đường để mình trưởng thành vô cùng gian nan nhưng mình sẽ cố gắng mình biết con người mình mong muốn và mình muốn cái gì dù nó vẫn còn mơ hồ nhưng đáp án thì chính là con đường mình trưởng thành đi càng lâu thì con đường càng rõ ràng.

Kể lể vậy không phải để chứng tỏ gì cả đơn giản mình chỉ muốn chia sẻ cảm xúc tới các bạn người đọc được bài này nếu bạn cũng đang,đã,từng như mình thì bạn chắc chắn sẽ biết tới cái cảm giác cô đơn dù mình buồn thì không có người chia sẻ mất phương hướng cũng chẳng có ai rọi đèn cho sáng hơn điều bạn có thể làm là đứng lên dù sợ hãi cũng phải bước tiếp dù cô đơn cũng phải tiến lên nếu trên đường bạn đi mà vấp ngã nhìn xung quanh chỉ có một mình nhưng xin đừng vì thế mà nản lòng hãy cố gắng vì những điều tốt đẹp rồi cũng sẽ tới đừng phớt lờ nó xin hãy trân trọng từng khoảng khắc bạn đang sống có như vậy bạn mới yêu thương chính bản thân bạn.

Thanh xuân một mình không hẳn là quá buồn chán bạn có thể đi làm thêm như mình đăng kí một khóa học hoặc học bổ túc, tìm một cuốn sách hay rèn luyện bản thân gặp gỡ mọi người xung quanh bạn hoặc đơn giản là hãy làm điều bạn muốn như vẽ tranh, tham gia câu lạc bộ ,… những việc nhỏ vậy thôi nhưng cũng tạo cho bạn những kỉ niệm nho nhỏ để rồi thanh xuân bạn cũng sẽ mỉm cười thỏa mãn.

Bài viết của tác giả Thutrang thuộc READVN, Vui lòng không sao chép để tránh tranh chấp bản quyền

Trả lời

Đăng nhập để có thể bình luận

Liên hệ

HOTLINE: 036 8537 229

Fanpage: READVN

Email: [email protected]

Làm việc: 8h00 - 17h00 thứ 2 - thứ 6, Buổi sáng thử 7, nghỉ các ngày lễ.