Đường lên Côn Sơn

Tại sao lại là đường lên Côn Sơn mà không phải là đường vào Côn Sơn hay là đường đến Côn Sơn? Chắc hẳn nhiều bạn sẽ nghĩ rằng Côn Sơn thì còn điều gì phải nói, một địa danh quá quen thuộc với những câu chuyện lịch sử quanh xung quanh nó mà hầu hết các bạn học sinh đều đã biết đến qua bài thơ Bài ca Côn Sơn hay còn gọi là Côn Sơn Ca của Nguyễn Trãi.

 

“Côn Sơn suối chảy rì rầm,

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

Côn Sơn có đá rêu phơi,

Ta ngồi trên đá như ngồi đệm êm.

Trong rừng thông mọc như nêm,

Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.

Trong rừng có bóng trúc râm,

Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.”

Những câu thơ của lịch sử, tưởng chừng như chỉ còn lưu lại trong truyền thuyết hay trong những bài thơ văn cổ. Vậy mà, vào 1 sớm mù sương khi đoàn xe của chúng tôi lăn bánh chầm chậm từ ngoài vào đến trước khoảng sân rộng thì thế giới xa xưa ấy đã chạy về. Nếu như được lựa chọn được du lịch giữa 1 khu nghỉ dưỡng hiện đại, đầy sôi động hay lạc vào chốn thần tiên ngàn xưa của Trần Nguyên Hãn, của Nguyễn Trãi với những dấu ấn còn lại của trời đất thì chắc chắn tôi sẽ chọn Côn Sơn.

Đường lên Côn Sơn
Hình khối đá sau chùa tựa như hình chú voi con

Và đâu chỉ là có 1 mình tôi mà còn có cả những em bé nhỏ từ các lớp dưới, cũng đang nhanh chóng xếp thành từng hàng để cùng nhau vào tham quan khu di tích lịch sử này. Trong không khí lành lạnh, pha chút gió, chút mưa,… từng người từng người nhẹ nhàng đặt những bước chân đầu tiên lên chùa Côn Sơn thẳng vào từ phía cổng. Chùa Côn Sơn được đặt nằm cạnh 1 ngôi chùa mới xây và cả 2 đều thờ ông Nguyễn Trãi – vị anh hùng của dân tộc.

Đường từ khu tập kết vào chùa rất xa, có lẽ đây là chặng đường thử thách của những con người tìm về nguồn cội. Sau khi bước qua cánh cổng dạng vòm như trong các ngôi chùa cổ của Nhật thì chính điện là nơi thờ ông Nguyễn Trãi, để có thể bước vào chùa thì bạn cần đi qua cây cầu được bắc qua con suối chảy từ trên núi xuống. Thật là kỳ lạ phải không nào? Dưới suối là đá, là hoa, cây cỏ như trong câu chuyện thần tiên vậy. Bậc bước lên chùa chính là được xây dựng như bậc bước lên cung điện của các vị vua ngày xưa vậy, ở giữa là phần đá được tạc hình rồng, có trồng những khóm hồng ngát hương. Bước qua các bậc là bạn sẽ leo đến phần sân gạch rộng và qua mảnh sân nhỏ đó bạn có thể vào Chùa mà tham quan khung cảnh thờ phụng nơi đây. Không quá ồn ào nhưng lại không quá trầm lắng vì bạn vẫn có thể nghe thấy tiếng gió vọng về từ rừng thông, nghe thấy  tiếng chim, tiếng nước suối róc rách chảy và ngửi được mùi hoa từ những chậu hoa, vườn hoa được trồng quanh đây. Phía sau chùa, nhất định bạn sẽ cần ghé qua, một hành trình dài cho những ai thích thú thám hiểm với: Bàn cờ Tiên, giếng Ngọc, đền Nguyễn Trãi, Ngũ Nhạc linh từ, chùa Hun, am Bạch Vân …

Đường lên Côn Sơn
Đường lên phía sau chùa

Phải đến đây thì bạn mới hiểu tại sao Nguyễn Trãi lại lấy hiệu là “Ức Trai” – thật hợp cảnh, hợp tình, hợp ý. Giữa cái chốn sông, núi, rừng rậm nơi đây, một con người từ bỏ chốn kinh thành để về đây ở ẩn, một con người nhỏ bé, mang trong mình một nỗi sầu không biết bày tỏ cùng ai. Tất cả chỉ có thể mang suy nghĩ ấy giấu lại nơi đây, để thiên nhiên nói hộ lòng mình. Nguyễn Trãi đúng là bậc thầy chọn chốn lui về.

Bài viết này hy vọng giới thiệu được cho bạn phần hồn của chùa Côn Sơn, các bài viết sau chúng tôi sẽ mô tả rõ hơn cũng như cụ thể hơn về những khu vực trong chùa đã được nhắc tới. Mời các bạn đón đọc những bài tiếp theo.

Bài viết thuộc READVN Vui lòng không sao chép với bất kì hình thức nào

Trả lời

Đăng nhập để có thể bình luận

Liên hệ

HOTLINE: 036 8537 229

Fanpage: READVN

Email: [email protected]

Làm việc: 8h00 - 17h00 thứ 2 - thứ 6, Buổi sáng thử 7, nghỉ các ngày lễ.