Mẹ, tôi và em gái

Là một câu chuyện nhỏ của mẹ, của tôi và của em gái. Một người đàn bà và hai cô gái trẻ. Những câu chuyện giản đơn của cuộc đời…

– Có thai rồi…
Mới sáng sớm, newfeed con em gái trên facebook làm tôi giật mình. Chẳng thèm đánh răng, rửa mặt, tôi vớ vội cái điện thoại, lục danh bạ tìm số con em.
– Mày viết cái quái gì trên facebook vậy? Mày biết hậu quả là gì không hả?
– Mới sáng mà làm gì sồn sồn vậy má! Giỡn chơi thôi mà. Không đọc bình luận à?
Hóa ra nó nói con mèo nó đang nuôi, vậy mà tôi cứ tưởng cái sự hiện đại, năng động đang kéo con em đi sai quỹ đạo do nó định sẳn. Thật ngu ngốc khi lo lắng cho một đứa trẻ hiểu biết và thông minh hơn mình. Cảm thấy như trút được gánh nặng, sau đó là nhận ra mình hơi nóng vội, tôi cúp điện thoại, bò lồm ngồm khỏi giường.
*
Không nghề nghiệp, ăn bám ba mẹ, không gì nổi bật. Tôi của hôm nay chính là sự bế tắc mà tôi chẳng biết làm cách nào để tháo gỡ.
Em gái tôi, sinh viên một trường cao đẳng có chút uy tín, năng động, tự tin, xinh đẹp. Chẳng thể hiểu tại sao tôi lại có một đứa em như nó. Và cũng chẳng hiểu tại sao nó có một bà chị cỡ như tôi.
Năm tôi trượt đại học, ba mẹ kiên quyết bắt tôi học một ngành nghề phù hợp trong tỉnh. Sau đó là kèm theo một cái tai nạn mà ai cũng tưởng là tôi sắp về nơi bình yên, tôi từ bỏ cuộc sống một cách chán nản.
Ba năm sau, em gái tôi cũng trượt đại học, và nó từ chối sự kiên quyết của ba mẹ để chọn đi học xa nhà. Nhìn loanh quanh, tôi thấy tôi thua em mình ở việc lựa chọn lối đi cho bản thân.
Ngày nó dắt người yêu về thăm nhà, mẹ nhìn tôi, đôi mắt xót xa.
Ừ thì tôi bị tai nạn, hai vết mổ trên đầu và mặt vẫn còn vết sẹo. Ừ thì từ một đứa cha sinh, mẹ đẻ lành lặn đàng hoàng, tôi tự rước thêm cho mình một vài điểm khuyết khiến tôi phải che giấu dưới mái tóc phủ cả khuôn mặt. Người ta nhìn vào bảo tôi u ám, không sinh động và tươi tắn như em. Tôi chẳng có nước mắt để mà khóc.
Tôi ở bên ba mẹ, như một lẽ dĩ nhiên. Ba mẹ sợ ánh mắt người đời săm soi vào khuôn mặt làm tôi tổn thương. Ba mẹ cất tôi vào một góc của cuộc đời. Cứ ở nhà như thế, tôi đâm ra tự kỉ. Mẹ bảo cứ ở bên mẹ, đến khi nào mẹ hết lo được, các anh sẽ lo cho tôi. Nước mắt chẳng biết từ đâu ùa về, ằng ặng trong đáy mắt, một bên mắt phải đau thương mà thôi, nữa bên kia che khuất sau mái tóc. Em gái bảo tôi đừng thế nữa, phải bước ra ngoài để cảm nhận được cuộc sống đang diễn ra. Tôi cười khẩy
– Tao đợi coi mày ra ngoài đó sống tốt hay không đó.
Từ bao giờ tôi lại biến thành loại người xấu xa thế này. Mẹ lại ôm lấy tôi vỗ về
– Không sao đâu, con còn có mẹ. Ai nói gì mặc ai.
Tôi không khóc. Khóc có làm tôi bình thường như bao đứa con gái ngoài kia được đâu. Em gái thỉnh thoảng nhắn tin cho tôi, bảo tôi cố gắng. Tôi vẫn lầm lũi sống, như một cái bóng vô hình.
Thỉnh thoảng, tôi nhận được đôi mắt thương hại từ nhiều người. Ai cũng bảo tôi đáng thương, tội nghiệp. Quen mất rồi. Tôi quen với cái cách người khác nhìn tôi rồi thương xót. Số con bé sao tội quá. Tôi đáng thương thật mà.
Rồi tôi đi học. Bỏ lại những tháng ngày một mình lầm lũi, tôi lại quen thêm bạn bè, lại nhìn thấy những điều mới lạ ở cái thế giới xung quanh. Tôi chợt nhận ra, cuộc sống này có rất nhiều thứ còn chờ tôi tìm đến. Bạn bè, sách vở, trường lớp, cuộc vui… Mẹ nhìn thấy niềm vui qua mỗi ngày tôi trở về, gánh nặng trên vai mẹ bớt nhọc nhằn, nhưng đau thương chưa bao giờ vơi bớt. Em gái học xa thỉnh thoảng vẫn nhắn tin về bảo tôi hãy tự mình thoát khỏi cái số phận vô hình đang ràng buộc tôi.
– Chị à, quan trọng nhất không phải chị ra sao, mà là chị làm được gì.
Tôi làm được gì? Tôi không có cái can đảm rời khỏi cái vỏ bao bọc của ba mẹ. Tôi sợ thế giới ngoài kia xô ngã chính mình. Tôi sợ sự chỉ trỏ soi mói của người đời đẩy tôi vào tuyệt vọng. Tôi để sự đáng thương của mình bao che cho những sự chán chường. Những điều đó đã làm tôi quên mất những gì tôi đã từng ước mơ.
*
Một ngày như mọi ngày, cuộc điện thoại đánh đổ bờ vai cho tôi dựa dẫm.
– Mày chạy ra đây liền đi cho tao, chồng mày đang vô nhà nghỉ với một con đĩ nào kia kìa.
Tôi nhìn thấy đôi mắt mẹ rối loạn. Tôi nhìn thấy trong mẹ là đau thương. Người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời mẹ lại bị giành giật bằng đôi tay của chính người bạn mà mẹ tin tưởng. Bỏ qua mọi lời xin lỗi và giải thích, mẹ đưa đơn ly hôn ra tòa. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu mạnh mẽ trong mẹ xụp đổ. Nước mắt mẹ đã rơi quá nhiều. Cho đứa con làm mẹ đau lòng, cho người chồng mà mẹ tin tưởng.
Mẹ à, đừng khóc nữa mẹ à, vẫn còn có tụi con đây mà.
Ngày tòa xử ly hôn, mẹ không rơi nước mắt. Đôi mắt trống rỗng vô hồn, mẹ trả lời như một cái máy. Biển trời đau thương trong mẹ bao giờ vơi bớt. Về đứa con còn làm mẹ canh cánh. Về người chồng phản bội làm mẹ tổn thương. Cảm giác uất hận trong tôi trào lên. Tôi đưa mẹ về nhà. Ba đã đem đồ đạc đi đâu chẳng rõ. Tôi mặc kệ.
Em gái và anh trai. Người phải lo cho cái gia đình mình đang có, kẻ tiếp tục chọn con đường tương lai. Ngày về trường, em gái ôm tôi, hai mắt ướt nhòe,
– Chị à, phải làm sao với mẹ bây giờ, ba…
Tôi gạt tay nó ra, dấm dẳng nói
– Mẹ có tao rồi, không phải lo. Tự lo cho mày đi.
Tối đến, tiếng mẹ nấc khe khẽ trong đêm, tôi ôm lấy mẹ, nhẹ nhàng vỗ về,
– Đừng khóc nữa mẹ, đừng khóc vì người khiến mẹ đau lòng, mẹ còn có con mà.
– Mẹ chỉ mong sau này con hạnh phúc.
Mẹ xoay người ôm tôi, giọng nói đẫm nước mắt. Hạnh phúc ư? Được làm con mẹ chính là hạnh phúc của riêng tôi rồi.
Sang hôm sau, mẹ tuyệt nhiên không còn nhắc đến ba. Mỗi lần tôi vô tình nhắc đến ba với sự chán ghét, mẹ đều nhìn tôi, đôi mắt hiện lên vẻ không hài lòng. Thế nên tôi đành để tất cả lại trong lòng, chỉ mong có thể làm cho mẹ vui vẻ.
Vì mẹ, tôi thay đổi chính mình. Tôi hay nói, hay cười hơn. Tôi muốn mẹ biết tôi vẫn luôn mạnh mẽ. Thoát khỏi cái vỏ bọc của sự trốn tránh, tôi trở nên mạnh mẽ hơn cả lúc mọi đau khổ chưa bắt đầu.
Em gái vẫn luôn gọi về nhắc nhở và hỏi han tôi về mẹ. Qua lời nó kể, tôi biết ba đang ở quê nội, nhưng tôi mặc kệ. Có lẽ vì người có lỗi là ba.
Từng ngày cứ thế trôi qua. Tôi biết mình đang tồn tại, chứ không phải đang sống.
*
Sau hơn một năm của những biến cố, tôi cũng chẳng còn trốn tránh cuộc sống với một dáng vẻ đáng thương. Em gái tôi giờ cũng đã chuẩn bị để kết hôn với người mà nó yêu nhất. Trước ngày nó đám hỏi, sau khi tất bật với công việc chuẩn bị, mẹ ngồi xuống cạnh tôi.
– Mẹ cũng mong con như em vậy, tìm được người yêu thương con.
Tôi ôm lấy đôi vai đã gồng gánh cả cuộc đời này cho tôi. 
– Cả đời con sẽ ở bên mẹ, con chỉ cần mẹ thôi
Mẹ ôm lấy tôi,vỗ về, nhẹ nhàng như rất lâu về trước mẹ từng ôm tôi khi tôi còn bé dại. Mẹ khe khẽ thì thầm,
– Khi một ai đó yêu con, người ta sẽ không quan tâm con ra sao, không muốn làm con tổn thương. Kể cả khi con làm họ đau lòng, họ cũng vẫn sẽ tha thứ và bao dung cho con. Mẹ rồi cũng sẽ già, sẽ chết, lấy ai yêu thương con. Mẹ không thể sống đời với con được, chỉ có thể gửi gắm con cho một ai đó mà thôi. Con gái mẹ phải thật hạnh phúc.
Mẹ đang nói cho mẹ, và cho cả tôi ư? Nước mắt từ lâu cạn khô bỗng dưng lại cứ thế rơi rơi. “Như thế này là được rồi mẹ à, con cũng chỉ cầu mong cho mẹ hạnh phúc”. Tôi mạnh mẽ hơn và đã chai lỳ với thứ cảm xúc đau thương và hạnh phúc rồi. Những gì đã qua như một cái tát khiến tôi bừng tỉnh. Tôi phải sống xứng đáng với những gì mẹ đã cho tôi. 
Sáng ngày em gái tôi đám hỏi, tôi thấy ba xuất hiện ở cửa. Mẹ đón ba bằng nụ cười tha thứ. Dáng vẻ muộn phiền và gầy guộc cũng không thể che giấu được đôi mắt ánh lên niềm vui của ba. Hóa ra bao lâu nay mẹ vẫn luôn âm thầm tha thứ cho ba. Để ba đi chính là mẹ đã cho ba một lần nữa được lựa chọn lại thứ ba cần. Có lẽ đúng như mẹ nói, tình yêu của mẹ đủ nhiều để bao dung tất cả cho ba. Tôi vẫn chưa kịp nói điều gì thì nhà trai đã tới. Có lẽ cả cuộc đời, ngày tôi cảm thấy nhẹ lòng nhất chính là ngày này đây.
Ngày cưới rồi cũng đến, sau hôm nay em tôi đã là con dâu nhà người ta, chẳng còn là con nhỏ suốt ngày lèm bèm bên tai tôi nữa rồi.
Những lời chúc, tiếng nhạc, tiếng cười hòa lẫn vào nhau. Nụ cười trên môi nó rạng rỡ. Nó mạnh mẽ chọn con đường tương lai, chọn một người mang cho nó hạnh phúc, chọn một cuộc sống mà nó sẽ không hối tiếc bất cứ điều gì.
Tôi thấy đôi mắt nó long lanh hạnh phúc, tôi thấy ba mẹ nhìn nhau dịu dàng. Và tôi chợt nhận ra, tôi đang sống chứ không phải chỉ là đang tồn tại. Tôi cần chọn cho mình một con đường để đi như em gái. Và tôi cũng cần giữ cho mình một trái tim chứa đầy yêu thương và thứ tha như mẹ.
Cuộc sống vốn dĩ luôn có những bước ngoặc. Có lẽ sau hôm nay, tôi sẽ nói với ba và mẹ ước mơ của riêng tôi. Tôi muốn một mình đi khắp thế gian, bởi cuộc sống còn quá nhiều thứ để cho tôi phải học. Biết đâu vô tình tôi lại gặp được một nữa của riêng tôi. Chắc có lẽ tôi nên chuẩn bị hành lý từ bây giờ.
Tôi sẽ kể lại tất cả những câu chuyện mình học được trong những chuyến đi. Và có lẽ câu chuyện đầu tiên mà tôi viết sẽ là câu chuyện của mẹ, của chính mình và của cả em gái tôi.

 

 

Bài viết của tác giả Li Phan thuộc READVN, Vui lòng không sao chép để tránh tranh chấp bản quyền

Trả lời

Đăng nhập để có thể bình luận

Liên hệ

HOTLINE: 036 8537 229

Fanpage: READVN

Email: [email protected]

Làm việc: 8h00 - 17h00 thứ 2 - thứ 6, Buổi sáng thử 7, nghỉ các ngày lễ.