Một thời ta đã sống: Mù u & món đồ chơi nhỏ của cha

Tuyển tập những mẩu truyện nhỏ ngổ ngáo của nhân vật “mình” suốt quãng thời gian thơ ấu

Độ tầm 14, 15 năm trước đây, khi mình vẫn còn là một cô nhóc lớp 5, lớp 6 trẩu tre, ngáo cần, và điện thoại di động vẫn còn là một điều không tưởng đối với lũ trẻ nhà quê thuở đó. 
Ngoài trường học, Thế giới của mình là những ngày tha thẩn trên đồng sau mỗi vụ mùa (làm gì thì mình sẽ kể ở những bài tiếp theo); là những ngày cùng đám bạn trong xóm bắt trốn, rượt đuổi, tắm sông; là những ngày ôm vô tuyến chỉ để xem Kính vạn hoa, Tây du ký định kỳ mỗi năm, thuộc luôn cốt truyện và đặc biệt, là những ngày phá cha quậy mẹ đến mức không ai chịu nổi.
Minh chứng cho cái sự lì lợm của mình là mẹ từng nói phải chi đẻ ra cái trứng gà, trứng vịt còn ăn được chứ đẻ ra mình thì…

Nhưng cũng có những lúc mình ngoan ngoãn đến mức khó tin khi ngồi bên cha và ngắm nhìn ông làm mấy thứ con con: đan một cái bội gà, đóng một cánh cửa (cái này thì cũng không con con lắm!), hay sửa lại cây lau nhà cho mẹ. Bàn tay ông to thù lù nhưng làm mấy cái be bé ấy lại rất ư là khéo léo. Mình thì chẳng thừa hưởng được chút gen di truyền khéo léo ấy từ ông, làm cái gì cũng đổ bể, đụng đến cái nào là banh chành cái đó! Đời không cho ai hoàn hảo tất cả. Còn mình thì không có cái gì hoàn hảo luôn.

Vào những ngày thơ ấu ấy, cha đã làm những cái “vo vo” đồ chơi xinh xinh, be bé cho mình (hay gọi là “do do” mình cũng không biết phát âm thế nào vì đã lên Google gõ nhưng vẫn không ra được món đồ chơi này) nên mọi người chịu khó nghe mình kể chay nha!

Câu chuyện bắt đầu từ đây…

Hồi đó, mình có sở thích đi dạo bờ kênh vớt đồ, hay nói trắng ra là lượm rác. Không phải mình có ý thức bảo vệ môi trường gì đâu chỉ là mấy cái đồ nhựa linh tinh vớt về để chơi nhà chòi cùng tụi trong xóm, thậm chí mấy cái hộp sữa bằng giấy người ta hút xong mình cũng tha về nhà. Đang lơ ngơ dọc bờ kênh như mọi lần để thỏa mãn cái thú vui “tao nhã” ấy, mình đã phát hiện ra những trái mù u trôi lềnh bềnh trên mặt nước. Đó là những trái tròn tròn, da chuyển vàng hoặc nâu, dấu hiệu cho thấy rằng chúng đã chín, rụng xuống nước và tấp đầy hai mé bờ kênh. Những chùm hoa trắng muốt lúc lỉu, những chùm trái xanh mơn mởn phủ kín trên đầu mình. Mình vớt dăm ba trái bỏ đầy túi áo rồi lững thững về nhà. Vớt thì vớt vậy thôi chứ mình chẳng có ý định sẽ làm gì với chúng. Chắc tại, đó là cái sở thích quái đản của mình.

Về đến nhà, mình quăng chúng nằm chèo queo bên hiên nhà. Cha phát hiện ra. Cha hỏi mình có thích chơi vo vo không. Mình ngẩn người ra vì chả biết vo vo là cái chi. Cha không giải thích. Cha bắt mình ngồi gọt vỏ mù u rồi mới chịu bày cho. Mình ngồi hí hoáy cạo lớp vỏ xôm xốp ấy với lòng ham muốn rạo rực về cái vo vo sắp thành hình dù chẳng biết hình thù của nó ra sao. Phía sau lớp vỏ xấu xí bên ngoài, phần vỏ cứng bên trong lộ ra sáng bóng. Mình đặt chúng trong tay, trong lòng tự hào vô đối.

– Cha ơi! Con xong rồi nè.

Cha đi vào nhà bếp lôi ra túi dụng cụ, lấy cái khoan tay rồi dùi 3 lỗ trên trái mù u cực ngọt: 2 lỗ xuyên thẳng từ trên đầu trái mù u xuống phần đít bên dưới, 1 lỗ xuyên ngang hông.
Xong đâu đó, cha lại quăng nó cho mình để moi hết phần ruột bên trong lớp vỏ cứng ấy ra ngoài. Trong lúc mình đang tập trung hoàn thành nhiệm vụ, cha ngồi tỉa tót cánh chong chóng bằng tre thật mượt. Cha chuốt thêm một thanh tre nhọn nhọn và đâm xuyên qua cánh chong chóng.
Khi mình hoàn thành xong phần công việc được giao, cha buộc thêm một sợi chỉ dài vào thanh tre ấy, cuộn tròn sợi chỉ quanh nó, luồn đầu còn lại qua cái lỗ ngang hông, buộc thêm một mẩu tre nhỏ vào đấy cho dễ cầm, rồi cắm chong chóng xuyên thẳng từ đầu xuống đít trái mù u. Ta da! Mình được một chiếc vo vo cực xịn.
Cha hướng dẫn cho con bé ngáo ngơ như mình chơi cái trò thú vị ấy. Một tay cầm trái mù u, một tay cầm đầu sợi chỉ đã luồn qua cái lỗ ngang hông như mình vừa kể trên, kéo ra sẽ sẽ, rồi nhịp nhàng buông thõng để sợi chỉ trả lại vào trong, cứ đều đều tay như vậy, cánh chong chóng sẽ xoay tít, xoay tít vòng vòng. Âm thanh phát ra xèo xèo nghe vui tai lắm! Bạn cũng có thể buông luôn trái mù u, chong chóng có thể bay được một đoạn ngắn, kéo theo cả trái mù u, sau đó nữa là, cánh chong chóng tan hoang, đường tình đôi ngã với thanh tre, mù u nằm lăn lông lốc. Chơi ngu một lần cho mãi mãi… Và, mình đã chơi ngu như vậy! Nhiều lần.

Cha đã kiên nhẫn làm những cái vo vo mới thêm đôi ba lần nữa để đáp ứng cho cái trò chơi ngu của mình. Rồi thì, cha cũng phải chán nản. Mình và đám bạn hàng xóm phải tự thân vận động. Chúng mình không làm được cánh chong chóng tre đẹp như của cha, những quả mù u được khoét lỗ to lỗ nhỏ méo mó đủ kiểu, nhưng may mắn thay, chúng vẫn hoạt động dù độ thẩm mỹ không cao, thành thật mà nói thì rất xấu. 
Nhưng bao nhiêu đấy thôi đã đủ khiến đám trẻ tụi mình tự hào và vui thích, cũng làm cha phải bật cười rũ rượi khi nhìn thấy những cái vo vo “dị dạng” của mình xoay xoay mỗi chiều tàn.

Có rất nhiều trò vui thú đã diễn ra trong thời gian đó mà mình sẽ kể sau này nhưng cảm giác được chính tay cha làm cho mình những cái vo vo đầu tiên không bao giờ có thể quên được. Tại thời điểm đó, mình chỉ thấy vui, thấy khoái, thấy thích thú với những món đồ chơi mới lạ. Nhưng rồi một ngày xa quê, có những lần kí ức tuổi thơ vô tình vồ vập đến, mình lại thấy ấm áp vô cùng khi đã có những kỉ niệm thật đẹp cùng cha thuở thiếu thời.

 

Bài viết của tác giả Mều Ngáo thuộc READVN, Vui lòng không sao chép để tránh tranh chấp bản quyền

Trả lời

Đăng nhập để có thể bình luận

Liên hệ

HOTLINE: 036 8537 229

Fanpage: READVN

Email: [email protected]

Làm việc: 8h00 - 17h00 thứ 2 - thứ 6, Buổi sáng thử 7, nghỉ các ngày lễ.